Giận quá mất khôn! Một đồng cũng là một đồng, cũng là tiền. Bán được đồng nào hay đồng đó, còn hơn phải bỏ thêm công sức ra để đập bỏ với zero đồng doanh thu. Còn phải chuyên chở dọn dẹp nữa. Còn bị mất lòng, mất cảm tình, mất hình ảnh với khách hàng, xã hội nữa. Nói chung là từ thua đến thua.
Người mua hoa hay người tiêu dùng nói chung lúc nào cũng mong mỏi được mua hàng giá rẻ hay rất rẻ khi điều kiện cho phép. Đó là một nhu cầu có thật không chỉ xảy ra ở nước nghèo mà thôi.
Ở Mỹ, ở Úc người tiêu dùng cũng cố tình chở đến những ngày sắp kết thúc năm tài chính khi các công ty phải kết toán sổ sách, cố gắng hoàn thành các chỉ tiêu doanh số hay đơn giản muốn giải quyết số hàng tồn kho của năm cũ nên xúm nhau bán đổ bán tháo, có nơi giảm giá đến 70-80%. Người tiêu dùng xúm nhau mua lấy mua để, xếp hàng rồng rắn, giành dựt nhau mà mua.
Đâu thấy ai tức giận ai đâu. Business is business.
Những người bán hoa Tết ở Việt Nam hãy ngừng trông mong vào sự thay đổi về nhận thức của người mua hoa, và ngừng thể hiện sự tức giận của mình thông qua hành động đập bỏ chậu hoa đầy phản cảm, thiếu văn minh, gây nhiều lãng phí như vậy.
Thay vào đó, hãy điều chỉnh lại số lượng hoa mình chào bán mỗi mùa Tết để luật cung cầu tự nó sẽ giúp mình một tay. Hoặc xem lại các chiến lược giảm giá sao cho nó chủ động hơn, hợp lý hợp tình hơn, thậm chí nếu cần thiết thì cứ từ giả cuộc chơi nếu cuối mùa đếm tiền thấy lỗ.
Còn nếu đếm tiền thấy vẫn có lời thì thôi khỏi nói, hãy chấp nhận tình trạng có nhiều người canh mua hàng đại hạ giá để chủ động tính toán sao cho có lợi nhất cho mình. Biến những người này thành một loại khách hàng của mình, biết đâu sau này khá giả hơn họ sẽ không cần mua hàng đại hạ giá nữa. Từ thắng đến thắng. Vui vẻ, tích cực.
Vấn đề mấu chốt trong kinh doanh là thuận mua vừa bán. Khi mình ở thế yếu thì đừng mong sự tốt bụng của người khác. Bán hoa, bán nhà, bán cổ phiếu, bán cái gì cũng vậy, luật cung cầu và những qui luật về kinh doanh khác lúc nào cũng hiện hữu. Đã chấp nhận bước vào cuộc chơi của nghề kinh doanh thì không có cách nào khác hơn là phải chấp nhận tính nghiệt ngã của nó.





