Thời trai trẻ là thời điểm tốt nhất để bắt đầu là giai đoạn tuyệt vời nhất để chúng ta cố gắng.Hãy bắt đầu ngay từ hôm nay,ngay lúc này để không phải mang những hối hận như chàng trai trong câu chuyện dưới đây
“Thời trai trẻ cần phải cố gắng”




Ngày trước, có một nghệ sỹ lang thang, tuy tuổi mới ngoài 40 nhưng người gầy đét như que củi, mặt mày hốc hác. Bác sĩ chuẩn đoán kết quả là ung thư gan giai đoạn cuối. Trước khi qua đời, ông ta bèn gọi cậu con trai duy nhất tới, căn dặn: “Con phải học hành đừng giống như cha, thời trai trẻ không cố gắng về già sẽ trắng tay. Thời trẻ bố hay tự cho mình là dũng cảm, thích đánh nhau, rượu chè suốt ngày, bây giờ mắc phải căn bệnh vô phương cứu chữa. Con cần ghi nhớ, đừng đi theo vết theo xe đổ của đổ. Bố không học hành gì, chẳng có gì đáng truyền đạt cho con, nhưng con phải ghi nhớ câu nói: “Trẻ không cố gắng, về già trắng tay”.
Nói xong ông ấy trút hơi thở cuối cùng, đứa con nhỏ chỉ biết đứng lặng bên cha.
Lúc trưởng thành, con ông ta lại lao vào con đường rượu chè, cờ bạc. Một lần do xung đột với khách, anh ta đã quá tay gây ra án mạng và phải ngồi tù. Sau khi ra tù, anh ta thấy mình hoàn toàn trắng tay, nhận thấy không thể đi theo con đường cũ nhưng anh ta không thể tìm được một công việc chính đáng, đành quyết tâm trở về quê để làm thuê kiếm sống.
Lúc còn trẻ do không làm theo lời cha dạy bảo nên anh đã mắc sai lầm cả đời, mãi gần 50 tuổi mới kết hôn. Mỗi ngày tuổi một cao, anh ta dần lĩnh hội lời cha dạy bảo, nhưng gần như đã muộn. Sức lực ngày một yếu đi không thể gánh vác việc gia đình trong lòng cảm thấy ân hận và đau xót tột độ.
Một đêm anh ta uống chút rượu, mượn rượu, bèn gọi đứa con 16 tuổi tới. Anh ta chợt bừng tỉnh, chẳng lẽ đây không phải là mình lúc 16 tuổi đây sao? Anh ta hồi tưởng lại cảnh tượng bố mình trước lúc lâm trung, miệng lẩm nhẩm: “Sao mình không nghẽ rõ lời bố nhỉ?”. Nói rồi, hai hàng lệ từ từ lăn trên má, hiểu được tâm trạng của bố đứa con bên cạnh nói:
“Bố ơi! Bố uống say rồi, bố đi ngủ sớm”.
“Bố không say. Bố muốn truyền lại cho con lời nói mà ông nội đã từng dạy bố, con phải ghi nhớ”.
“Bố à! Có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?”.
Phút lâm chung, ông dạy bố rằng: “Thời trai trẻ không cố gắng về già trắng tay”. Bố không ghi nhớ, mà cũng không hiểu hết. Kết quả là phải mất cả cuộc đời mới hiểu được câu nói đó, nhưng bây giờ đã muộn.
“Câu này thì ai chả thuộc hả bố?”.
“Đúng vậy. Nhưng thời trai trẻ không phải ai cũng phấn đấu vươn lên. Còn nhỏ phải học hành con ạ. Đừng như bố, nếu không mọi thứ đều sai hết. Con phải suy nghĩ nghiêm túc câu nói này hy vọng con sẽ sớm nên người, sau này con của con sẽ thành tài và không phải nhắc lại câu này cho hậu thế”.
Đọc thêm những câu chuyện thú vị khác cùng nguyenvanhau.net nhé!





